Người theo mây núi bỏ quên đời
Chân bước nghìn năm vẫn lạc loài
Đâu biết tình ta là khói ám
Một đời vây phủ mãi không thôi
Rừng cao rừng cao ơi rừng cao
Chiều nay chìm khuất mây phương nào
Có ta trong cõi đìu hiu nọ
Thở khói nghe hồn tàn chiêm bao !
Trần Xuân Kiêm





Đăng nhận xét